CÓ NHỮNG NGÀY AN NHIÊN ĐẾN THẾ – Đà Lạt ngày không mưa!!

Trưa thứ 7 tan tầm, thả mình vào dòng xe xuôi ngược, đứng đợi đèn đỏ giữa ngã tư, không có nổi 1 bóng cây để những nếp nhăn trên trán được giãn ra. Lúc này tôi rất muốn được đến vùng đất bình yên nào đó để được hít thở không khí trong lành, được ngắm bình minh buổi sáng khi sương mù chưa tan. Chợt tôi nghĩ: Hay là mình đi Đà Lạt đi !!!!

Gác bỏ xô bồ của cuộc sống, tạm xa thành phố ngột ngạt ngày cuối tuần. Tôi quyết định mua vé xe đi Đà Lạt ngay trong đêm. Chuẩn bị sạc đầy pin điện thoại, nhắn cho vài người bạn ở Đà Lạt, đem 1 vài bộ quần áo xếp gọn trong balo, cũng không quên mang theo vài cuốn sách.

Cuốn sách mà tôi trân quý nhất cuộc đời này là cuốn: Trao Gởi Nhân Duyên!. Sở dĩ tôi quý trọng nó là vì nó đã giúp tôi vượt qua được rất nhiều nỗi niềm đau thương thời tuổi trẻ, một cuốn sách giúp tôi lấy lại thăng bằng trong cuộc sống. Đến giờ tôi có thể điềm nhiên trước mọi vấn đề xảy đến không muốn trong cuộc sống cũng là nhờ nó. Và lúc nào, ở đâu,.. tôi đều mang nó bên cạnh!!!

Cuốn sách mà tôi yêu quý nhất!

Cuốn sách mà tôi yêu quý nhất!

Khuya 12h tôi lên xe, bật nhạc, đeo tai phone nghe những bản nhạc mình thích, nhìn những đoạn đường về khuya,.. tôi ngủ đi lúc nào không hay biết. Vừa tỉnh dậy thì đã thấy mình đến nơi. Cái tiết trời se lạnh trái ngược với khoảnh khắc hôm qua. Tôi thấy lòng mình nôn nao đến lạ. Điều đầu tiên khi bước xuống xe là đi thẳng ngay đến bờ Hồ Xuân Hương, gọi ngay ly sữa đậu nành nóng hổi rồi chỉ ngồi đó thôi. Chờ bình minh đến!!!

Tôi nghĩ về những gì đã qua. 8 Năm – 8 năm trước tôi chẳng có gì trong tay, chỉ là 1 đứa trẻ với cái đầu rất ngây thơ và trong sáng. Mang trong mình đầy ước mơ và hoài bão! Giờ tôi mới hiểu để được như bây giờ cũng là nhờ sự lựa chọn!

8 năm không quá ngắn cũng không quá dài. Nhưng đối với tôi là quãng thời gian đắt giá nhất thời tuổi trẻ. Cũng chỉ vì cái tính thích đương đầu với bão táp phong ba, vấp ngã rồi đứng lên, rồi chắt chiu từng li từng tí kinh nghiệm cho sự nghiệp.

8 năm qua: Hạnh phúc, đau buồn, vui sướng, căng thẳng hay tổn thương tôi đều kinh qua cả. Giờ đây nhìn lại mới thấy trong mình mang đầy vết cắt. Chẳng còn ngây thơ trong sáng như ngày nào!

Nhấp ngụm sữa nóng, dạo vài vòng Facebook tôi thấy một STT rất hay của Bác Nguyễn Nhật Ánh:

Những cơ cực tôi không cần chia sẻ,

Những khổ đau tôi quen gánh gồng,

Tôi chỉ sợ những bình minh quá đẹp,

Không có người bên cạnh để chờ mong!!!

Chợt tôi nhận ra: Không biết từ bao giờ tôi đã quen với cách sống sáng thức dậy không nhớ đến ai, quên cả cách mơ thấy người mình yêu trong từng giấc ngủ.

Bình minh ở Hồ Xuân Hương - Đà Lạt

Bình minh ở Hồ Xuân Hương – Đà Lạt

Đúng lúc này bình minh cũng vừa ló dạng. Rồi tôi nghĩ: Nhất định sau này tôi sẽ dẫn người thương đi cùng trời cuối đất rồi mới lập gia đình. Cùng nhau đi qua mọi khoảnh khắc đẹp nhất của cuộc đời rồi lại bình an và ấp áp khi về dưới một mái nhà, bỏ lại mọi khói lửa nhân gian đằng sau cánh cửa.

Khi ánh nắng vừa lên, sương xuống cũng tan dần. Tôi bắt Taxi đến Đồi cáp treo ROBIN, phía dưới chân đồi có quán cafe – ăn sáng với View cũng rất đẹp.

Bước lên đồi cáp treo, giữa tiết trời Đà Lạt không nắng gắt, thả hồn vào những cơn gió se lạnh, cảm nhận những hơi thở mát lành thơm mùi cỏ cây hoa lá của thiên nhiên. Mặc dù đã đi nhiều rồi nhưng giờ tôi mới thấy Đà Lạt có vẻ đẹp yêu kiều đến nao lòng. Bây giờ tôi mới hiểu cảm giác của trái tim bình thản với vô vi.

Cứ thế tôi thong dong vài nơi của Đà Lạt, đặc biệt là Thiền Viện Trúc Lâm, đốt một nén hương, tôi không mong cầu gì cả.

Dạo bước dưới rừng thông, một màu xanh mát rượi, lắng nghe tiếng suối chảy róc rách trong trẻo dịu vợi mà thấy lòng mình bình yên đến vô thường.

Có những ngày bình yên đến thế!!!!!!!

VÕ MINH HIẾUThân Mang Chí Lớn, Lòng Mang Gia Đình!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *