ĐẾN KHI TRƯỞNG THÀNH TÔI MỚI NHẬN RA…

Ngày đó tôi từng nghĩ mình nhất định phải thành công, cho bỏ những tháng ngày khó khăn đã qua, cho bỏ những đau thương đã nếm, cho đừng bao giờ thấy mình thua kém và tội nghiệp. Cho những ánh mắt, câu nói cười nhạo những lần tôi vấp ngã sẽ hối hận.

Vì suy nghĩ đó mà tôi không ngừng nỗ lực để đứng vững, vấp ngã rồi đứng lên, rồi chắt chiu từng li từng tí kinh nghiệm. Để rồi khi gặp nhiều người, nhiều bài học, nhiều niềm vui lẫn thất vọng, phải qua nhiều năm tôi mới hiểu rằng. 

Cũng vì tôi quá xem trọng dục vọng của mình nên mới phải quan tâm thái quá đến phản ứng của người khác. Khi gặp thất bại thì cảm thấy mình bi thương, khi lòng tham càng lớn thì tôi càng yếu đuối. Càng thấy mình thua kém và tội nghiệp.

Đến khi trưởng thành nhìn lại quãng thời gian đã qua. Tôi mới nhận ra rằng: Rất nhiều việc đến khi trưởng thành hồi ức, mình mới ý thức được giá trị mà chúng mang theo. Mỗi người đều phải đi qua rất nhiều đoạn đường, trải nghiệm nhiều nỗi vất vả, tủi nhục để mình lớn lên.

Cho dù mình có tốt đẹp đến cỡ nào cũng không thể nhận được sự yêu thích của mọi người. Dù mình có thành công ra sao, người ta cũng sẽ bình luận tốt xấu. Có người hâm mộ, có người ghét bỏ, có kẻ ganh tị, thì cũng sẽ có kẻ không xem mình ra gì.  

Thành công là bạn biết xem nhẹ những điều xảy đến không mong muốn, biết ung dung tự tại không tức giận, phải đầy bản lĩnh để gạt bỏ những tiêu cực. Biết kiên định với điều mình yêu thích, biết cho đi những yêu thương đúng người. Chỉ cần giữ tấm lòng lương thiện, làm một người hiền lành, rồi đi trên con đường mình là đủ.

VÕ MINH HIẾU – Thân Mang Chí Lớn, Lòng Mang Gia Đình!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *