Đừng Để Ai Làm Chủ Cây Bút Vẽ Nên Cuộc Đời Thay Cho Bạn!

Còn nhớ sau khi vấp ngã tôi quyết xách balo lên và đi, muốn rời xa khỏi quê nhà. Muốn vùng vẫy nơi biển lớn, muốn làm lại cuộc đời mình. Gia đình đã ngăn cản tôi rất nhiều, nhưng tôi kiên quyết và cuối cùng vì thương tôi. Cha mẹ đã đồng ý cho tôi lên Sài Gòn tự lập với cuộc sống mới.

Năm 2010 chân ướt chân ráo bước lên Sài Gòn tôi bộn bề với rất nhiều cảm xúc. Đặc biệt là những lời khuyên vì muốn tốt cho tôi, sợ tôi lầm đường lỡ bước. Đầu tiên là khuyên chọn ngành để học, chọn nghề để làm, chọn người để yêu, chọn thời gian để lập gia đình.

Ai cũng khuyên tôi như: Học công nghệ thông tin đi (thời này vẫn còn HOT), hay chọn ngành Tài Chính Ngân Hàng. Hoặc học nghề Điện Lạnh,.v,v.. Cuối cùng tôi chọn học Quản Trị Kinh Doanh để đi con đường mình ước mơ. Lúc này mình gặp khá nhiều phản đối gay gắt. Vì ai cũng nói mình ảo tưởng, mộng cao, không làm được đâu,..

Nhưng tôi kiên quyết với lựa chọn của mình. Nhờ tôi vững tin vào ước mơ của mình nên mới được như hôm nay. Suy cho cùng: Sự nghiệp bản thân, nghe ý kiến của người thân bạn bè. Cuối cùng bỏ lỡ cơ hội thay đổi cuộc đời, đi trên con đường của người khác chứ không phải của mình. Giống như mình mua xe, hỏi ý người này người kia. Cuối cùng tiền mình bỏ ra nhưng mua một chiếc xe người khác thích.

Nói về tình cảm: Ai cũng khuyên nên tìm tình yêu kiểu hạnh phúc xứng đôi, tình thơ ý hoạ. Khuyên là vậy nhưng hạnh phúc trong lòng mình vốn là thứ không có quy chuẩn thước đo nào có thể chung hệ quy chiếu. Bởi vì tìm người yêu, người này một câu người kia một câu, cuối cùng tìm được nhưng không phải là người mình muốn.

Ngặt cái tôi chẳng phải người chọn hạnh phúc tầm thường, mỗi ngày thức dậy với khói bếp cơm nhà, cuối ngày bình đạm mà lánh đời khép cửa với nhân gian. Tôi chỉ mong yêu 1 người mà ở bên người ấy cho tôi nhiều năng lượng, ngày ngày vui vẻ thức giấc, tối tối đi ngủ an tâm, làm việc gì cũng tràn đầy động lực và ngập tràn mong đợi với tương lai, để cùng nắm tay nhau mà đi cùng trời cuối đất.

Hôn nhân cũng vậy, mình không cưới để bố mẹ đỡ kêu. Cũng không cưới để bạn bè bớt lời ra tiếng vào . Mình cũng không cưới để xã hội bớt phán xét . Cũng không cưới để xóm làng bớt cười chê . Không cưới để thiên hạ bớt dị nghị.

Mình chỉ cưới vì bản thân mình. Nếu đang yêu mình sẽ cưới khi cảm thấy sẵn sàng, muốn lo cho 1 đám cưới thật thoải mái, hạnh phúc nhất, đắm say nhất. Khi cảm thấy đã đủ đầy trách nhiệm người chồng, lo cho vợ được bình yên khỏi bão giông cuộc đời phía sau cánh cửa, một cuộc sống ấm áp khi về chung một mái nhà. Vì hạnh phúc của chính mình. Vì tương lai viên mãn và đủ đầy sự chia sẻ. Suy cho cùng , thiên hạ , hỏi cho nhiều , giục cho lắm , nói cho sướng mồm. Nhưng đâu có ai chịu trách nhiệm hộ ta , đâu có sống hộ ta .

Đôi giày mình mang, vừa hay không vừa bản thân mình biết. Hãy mang đôi giày của mình đi trên con đường của mình. Và khi viết về cuộc sống của mình. Nên nhớ đừng để ai cầm bút thay cho mình!!

Bởi vì: Làm điều mình thích là tự do, thích điều mình làm là hạnh phúc. Được tự do chắc chắn sẽ có sức khỏe. Được hạnh phúc chắc chắn sẽ bình an. Chẳng phải cuộc sống chỉ cần như vậy là viên mãn rồi sao!!!!!

VÕ MINH HIẾU – Thân Mang Chí Lớn, Lòng Mang Gia Đình!!!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *