VÀI LỜI NHẮN GỞI CHO NHỮNG BẠN TRẺ

BẠN TÔI: Ra trường vài năm, có được một chỗ làm tương đối phù hợp. Về tình cảm cũng có được mối tình đắm say, quen nhau từ thời học phổ thông, cả 2 như hình với bóng. Cứ tưởng cuộc đời như 1 bài thơ, từ từ dựng xây sự nghiệp để vẹn toàn tuổi trẻ.

BẠN TÔI: Vì cuộc sống nên học lớp 10 nghỉ ngang, đi làm phục vụ quán cafe. Hiện tại vẫn chưa có mảnh tình vắt vai,  đang chăm lo công việc, phụ giúp thêm cho cha mẹ dưới quê. Đôi lúc thấy các bạn bè khác có người tay trong tay cũng buồn, nhưng bù lại tập trung tìm đường phát triển bản thân, kiếm đường dựng xây sự nghiệp. 

Hiếm khi có dịp, cả 3 chúng tôi ngồi chung với nhau. Rượu vào lời ra! Người bạn đầu tâm sự: Tao và bạn gái chia tay rồi, cô ấy nói không chờ được tao có sự nghiệp ổn định. Thanh xuân của cô ấy ngắn lắm, cô ấy còn áp lực gia đình, xã hội, hàng xóm dị nghị. Mấy nay buồn quá, chẳng còn động lực viết tiếp ước mơ, công việc cũng bỏ ngang, tính về quê sống cùng cha mẹ, chăm lo mảnh vườn.

Nghe xong câu chuyện trên tôi lại nhớ đến bộ phim LA LA LAND đầy ý nghĩa!

Nghe xong câu chuyện trên tôi lại nhớ đến bộ phim LA LA LAND đầy ý nghĩa!

Quay sang người còn lại, tôi hỏi công việc dạo này thế nào! Bạn ấy nói sắp tới, ông chủ định cư nước ngoài. Có ý định sang quán cafe. Nhưng vì tâm huyết mấy năm nay xây dựng từng chi tiết của quán. Nếu sang người khác thì chủ mới sẽ thay đổi. Ý nghĩa của quán cafe sẽ không còn nữa. Nên có ý định để lại cho tao. Vì tao đã làm phục vụ từ lúc quán mới mở, từng ngõ ngách chi tiết trong quán, từ thói quen uống cafe của khách, cách làm việc với sổ sách, kho vận, nhà cung cấp, nhân viên,.. tao đều tường tận. Và quan trọng hơn hết là tao yêu linh hồn của quán cafe này. Tao đang nhờ cha mẹ vay 1 số vốn nhỏ, đồng thời ông chủ cũng hỗ trợ phương cách khác thêm.

Nghe xong 2 câu chuyện mỗi người mỗi khác nhau. Nhưng tôi bồi hồi ngẫm lại. Tôi trước đây cũng từng trải qua các vết thương đó, vài thành công nho nhỏ,..

Suy cho cùng: Ở cái tuổi 20 trở lên, thật ra con trai vất vả hơn con gái rất nhiều, gánh nặng cũng nặng hơn rất nhiều. Ai cũng nói con gái có cái gọi là thanh xuân, rất ngắn và chẳng thể chờ đợi được ai. Nhưng ngẫm lại tuổi trẻ của con trai còn ngắn hơn. Vì ở độ tuổi này con gái còn có thể hồn nhiên thì con trai cùng trang lứa đã phải ngã mẹ vào ô phải lớn rồi.

Hai mươi mấy tuổi, chọn sự nghiệp hay tình yêu đều dang dở. Con trai phải mang gánh nặng trách nhiệm và sự già đi của cha mẹ, áp lực luôn đè nén trên vai. Đi ra ngoài đường còn phải ngẩng mặt lên xem có bằng bạn bằng bè hay không? Có xứng đáng với người yêu hay không?

Một người con gái nghèo sẽ không đáng sợ bằng một thằng con trai nghèo. Chắc bạn cũng biết: Chỉ có lọ lem khi có hoàng tử sẽ thành công chúa, chứ làm gì có nàng công chúa lấy anh đánh giày. Đôi lúc sự thật sẽ còn nghiệt ngã hơn nếu bạn rơi vào trường hợp: Vì tiền mà không dám níu lấy tình yêu! Cho dù người bạn gái có chấp nhận đánh đổi để đi cùng bạn từ tay trắng thì bạn cũng không nỡ để cô ấy vì bạn mà thui thủi ở nhà, lướt Facebook nhìn bạn bè hẹn nhau đi ăn, check in hàng quán sang trọng mỗi cuối tuần.

Nói đến đây mình chỉ cầu mong cho các cặp đôi còn yêu nhau, người con trai sẽ hiểu để sống có mục tiêu, định hướng riêng cho mình. Vì trên đầu mỗi người là vùng trời bao la, hãy tự chọn lấy bản lĩnh để tạo nên vùng trời riêng cho mình. Mong người con gái đang yêu hãy dịu dàng thấu hiểu, làm chỗ dựa vững chắc, động viên người còn lại để từng bước mà có thành tựu lâu dài.

Hãy giăng buồm ra biển lớn, tự tạo vùng trời riêng cho mình. Hiện tại có thể chưa thành công nhưng tương lai nhất định phải có thành tựu!

Hãy giăng buồm ra biển lớn, tự tạo vùng trời riêng cho mình. Hiện tại có thể chưa thành công nhưng tương lai nhất định phải có thành tựu!

Còn 2 người bạn trên của tôi: Tôi chỉ nhắn nhủ rằng: Dù tình cảm có trắc trở đến đâu, sự nghiệp có khó khăn thế nào, đau thương khi nếm đủ nhiều, vất vả khi gánh đủ lâu,.. Thì càng cố gắng càng gặp may. Bởi vì trên đời này luôn có 1 kiểu người xứng đáng được TÔN TRỌNG. Đó là: Sau khi chịu khổ nạn của cuộc sống mà vẫn tin tưởng và dũng cảm đứng lên. Phủi phủi bụi bậm trên người, rồi nói 1 câu. KHÔNG SAO CẢ – LÀM LẠI TỪ ĐẦU VẬY!!!!!

VÕ MINH HIẾUThân Mang Chí Lớn, Lòng Mang Gia Đình!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *